Powered by Invision Power Board


  Tra loi

> Sấu phẩm tháng 3 - 2007
one
Posted: Aug 11 2007, 12:09 PM


Gái th nh tinh
***********

Group: Admin
Posts: 2.300
Member No.: 3
Joined: 6-January 05



À ơi anh... À ơi em

Toe


À ơi anh...

1. Một hôm tôi quen em. Em nghịch lắm. Vẻ tinh nghịch hồn nhiên của em khiến tôi trẻ lại. Nói thế chứ tôi cũng đã muốn già bao giờ đâu. Đời là mấy tí, chưa à ơi gì đã già rồi thì phí.

2. Một hôm em bảo mình à ơi đi.

Thế là tôi à ơi. Chả biết à ơi là cái gì, sao lại phải à ơi, à ơi như thế nào cho đúng ý em. Thôi thì đành tự nhiên tôi cứ gọi em là "À ơi" vậy.

3. Một hôm À ơi bảo tôi là thôi, À ơi đi à ơi đây.

Tôi cứ chong chong nghĩ mãi xem À ơi đang à ơi gì, à ơi ai, à ơi ở đâu. Thực ra tôi cũng không muốn làm tình báo nửa mùa thế, nhưng rõ ràng đang yên đang lành À ơi lại bảo đi à ơi. Thế là thế nào?!!

4. Nói chung chả thế nào cả. Thế là tôi chán quá tắt béng máy đi.

Đêm ấy, tôi quay sang à ơi với vợ tôi. Hoá ra vui phết :x


À ơi em...

1. Một hôm tôi lang thang thế nào quen anh. Anh trẻ tuổi, đẹp trai và có tài. Thấy bảo hình như anh đang làm giám đốc ở cái công ty nào đấy. Có anh tôi thấy mình chững chạc hẳn lên.

2. Một hôm tôi bảo mình à ơi đi.

Thế là anh gọi tôi là À ơi. Giản dị và đáng yêu thế đấy. Người ta cứ gọi tôi bằng Cún Bông, rồi Bé Yêu, rồi Nhóc nhiếc các thứ lách rách, tôi thì đơn giản thích cách anh gọi tôi... À ơi :x

3. Một hôm tôi bảo anh là thôi, À ơi đi à ơi đây. Rồi tôi lặng lẽ biến mất.

Bận nào tôi rảnh thì có khi được cả tuần, còn thường thì ngày thứ ba là tôi lặng lẽ biến mất rồi. Ngày thứ hai xong bài à ơi là biết vị nhau. Tôi ăn nhạt thế quen rồi. Đằng nào cũng toàn thằng "trẻ tuổi, đẹp trai, có tài" và... có vợ cả!

4. Hôm nay tôi lại online lang thang....
Top
one
Posted: Aug 11 2007, 12:14 PM


Gái th nh tinh
***********

Group: Admin
Posts: 2.300
Member No.: 3
Joined: 6-January 05



Thế là tôi đã đến được thiên đàng

Voicoi


Thế là tôi đang ngồi đây, trong tiếng ve ran ran nhè nhẹ, trong bóng râm đổ xuống vương chút nắng qua kẽ lá một sáng đầu năm, mùa râm mát nhất, ngẩng lên phía nào cũng thấy nụ cười nhẹ nhàng vô thường của Phật Quan Thế Âm. Thời gian đã nhuộm màu rêu thẫm cho đá ong, đã làm mặt Phật rạn nứt, đã làm 54 tượng thần và ác quỷ kéo đuôi rắn chín đầu ngòai cổng không còn vẹn nguyên, thời gian với những rễ cây khổng lồ dường như muốn kéo bật cả khu đền lên để chứng minh sức mạnh của mình, nhưng tất cả đều không có tác dụng với nụ cười Bayon. Nếu có phép màu giữ lại thời gian, tôi sẽ nhẹ nhàng ghi lại giây phút này, khỏanh khắc thời gian và không gian ngưng tụ, và tất cả dường như chỉ còn một chữ không...

Rời Angkor Thom buổi sáng, khi loay hoay hăm hở bước vào Angkor Vat buổi chiều, đến giữa chừng hào nước tôi mới nhận ra tấm vé 20$ của tôi đã không bị cắt góc kiểm sóat. Có lẽ vì nhìn bộ dạng thật thà ngơ ngác, hay tại vẻ mặt quá hào hứng nên nhân viên kiểm sóat đã không nỡ chặn lại. Dù đã có hơi nước phả lên nhưng hơi nóng âm ỉ hắt ra từ các vách đá vẫn làm du khách mệt mỏi. Quanh tôi là cả một thế giới thu nhỏ, tiếng Anh, Pháp, Hàn, Nhật, Trung Quốc. Các bức tượng, hình vẽ chạm chìm chạm nổi với những đường nét chạm khắc công phu, tròn trịa sống động như đang thầm thì câu chuyện ngàn xưa, câu chuyện lưu truyền ngàn đời, như những binh lính, voi, ngựa, sẵn sàng bước ra để tiếp tục cuộc chinh phạt của mình, những bức tượng Apsara ngực tròn quyến rũ vẫn tiếp tục mê họăc lòng người.

Những bậc thang để leo lên ngọn tháp trung tâm đã mòn vẹt vì thời gian, khí hậu, con người. Những bậc thang thử thách ý chí và sự khéo léo vì thật sự, khi còn nguyên vẹn, bậc thang cũng không đủ chiều sâu để người ta đặt dọc bàn chân bước lên. Vừa xoay ngang bàn chân, bám vào vách đá, trong cái nắng gay gắt của trời chiều, với tay trèo lên từng bậc thang cao dựng đứng 75 độ mặt chính diện, một lần nữa, tôi đã chiến thắng nỗi ám ảnh sợ mất thăng bằng của chính mình. Trong những hành lang trải dài không đủ ánh sáng mặt trời, những bức tượng không còn nguyên vẹn vẫn được người dân ở đây trân trọng lập bàn thờ, khói nhang nghi ngút. Nhìn dãy tượng đứng cạnh nhau, âm thầm, lặng lẽ tôi chợt nghĩ, có lẽ khi người ta ra tay phá hủy một công trình đẹp đẽ như vậy chắc họ phải nghe theo một tiếng gọi nào đó mạnh mẽ lắm, oai lực lắm và tất cả đã tạo nên một cơn cuồng phong át mọi âm thanh và lý trí...

Thế là tôi đã đến được thiên đàng khi đặt chân đến đây.

Để bước xuống, có một cổng mọi người phải bám vào tay vịn bằng sắt cho an toàn.
Còn Voi thì đã lồm cồm bò xuống bằng cổng khác sau khi xếp hàng lâu quá.

user posted image

Lên đỉnh Bakheng, khi theo đường mòn dốc vòng quanh núi, có một cô gái nhìn tôi và khúc khích thì thầm với bạn trai khi thấy chai nước tôi nhét vào túi quần bên chân:"Dã chiến không?". Quay lại súyt phá lên cười, nhưng sợ em gái ngại nên thôi. Cả 2 tóet miệng: "Úi, chị là người VN à?". Ôi buổi sáng khi đứng ở quầy bán lưu niệm tôi đã là người HQ với cô bán hàng địa phương, còn bây giờ thì là người Nhật với người VN!

Khi tới nơi, mặt trời đã chỉ còn là một vệt hồng cam trải dài đến cuối chân trời, một đàn chim bay vòng quanh thi thỏang kêu lên vài tiếng như tập họp đàn để về tổ. Angkor Wat, Angkot Thom nằm xa tít lặng im trong sự hùng vĩ đế vương cô độc của mình. Xung quanh tôi ánh flash chớp nháy liên tục, ừ chụp đi nhé, để giữ lại một ngày trờ về với quá khứ, một ngày lang thang để thấy rằng, mọi thứ dù có đẹp huy hòang đến mấy cũng có thể suy tàn...

Trong những tấm ảnh hôm nay, tấm nào sẽ là một trong những tìm kiếm bổ sung vào số lượng tìm kiếm đã lên đến hàng 7 con số cho từ khóa "Angkor Wat" của anh cả Google...

Hẹn với lòng sẽ có ngày gặp lại khi ngóai nhìn lần cuối Angkor huyền thọai, khi những chú voi lầm lũi chở khách đã trở nên thẫm đen lẫn vào bóng núi...
Top
0 User(s) are reading this topic (0 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

Topic Options Tra loi

 



[ Script Execution time: 0.0309 ]   [ 13 queries used ]   [ GZIP Enabled ]

Copyright 2004-2008 by www.traicasau.com