Latest News
Thông báo
Tuyên ngôn

Trại cá sấu chấm com xin hân hoan đón chào quý khách. Trang web này được thành lập tháng 5 năm 2004 với phương châm: Của phái nữ, do phái nữ và vì phái nữ. Nếu bạn không phải phái nữ, đừng buồn, bạn vẫn có quyền ngưỡng mộ!smile


 


by Admin, Friday, 29 July 2005 08:17 Comments(0), Read all
Boardnews
Sấu phẩm
Sấu phẩm tháng 3 - 2007

À ơi anh... À ơi em

Toe


À ơi anh...

1. Một hôm tôi quen em. Em nghịch lắm. Vẻ tinh nghịch hồn nhiên của em khiến tôi trẻ lại. Nói thế chứ tôi cũng đã muốn già bao giờ đâu. Đời là mấy tí, chưa à ơi gì đã già rồi thì phí.

2. Một hôm em bảo mình à ơi đi.

Thế là tôi à ơi. Chả biết à ơi là cái gì, sao lại phải à ơi, à ơi như thế nào cho đúng ý em. Thôi thì đành tự nhiên tôi cứ gọi em là "À ơi" vậy.

3. Một hôm À ơi bảo tôi là thôi, À ơi đi à ơi đây.

Tôi cứ chong chong nghĩ mãi xem À ơi đang à ơi gì, à ơi ai, à ơi ở đâu. Thực ra tôi cũng không muốn làm tình báo nửa mùa thế, nhưng rõ ràng đang yên đang lành À ơi lại bảo đi à ơi. Thế là thế nào?!!

4. Nói chung chả thế nào cả. Thế là tôi chán quá tắt béng máy đi.

Đêm ấy, tôi quay sang à ơi với vợ tôi. Hoá ra vui phết :x


À ơi em...

1. Một hôm tôi lang thang thế nào quen anh. Anh trẻ tuổi, đẹp trai và có tài. Thấy bảo hình như anh đang làm giám đốc ở cái công ty nào đấy. Có anh tôi thấy mình chững chạc hẳn lên.

2. Một hôm tôi bảo mình à ơi đi.

Thế là anh gọi tôi là À ơi. Giản dị và đáng yêu thế đấy. Người ta cứ gọi tôi bằng Cún Bông, rồi Bé Yêu, rồi Nhóc nhiếc các thứ lách rách, tôi thì đơn giản thích cách anh gọi tôi... À ơi :x

3. Một hôm tôi bảo anh là thôi, À ơi đi à ơi đây. Rồi tôi lặng lẽ biến mất.

Bận nào tôi rảnh thì có khi được cả tuần, còn thường thì ngày thứ ba là tôi lặng lẽ biến mất rồi. Ngày thứ hai xong bài à ơi là biết vị nhau. Tôi ăn nhạt thế quen rồi. Đằng nào cũng toàn thằng "trẻ tuổi, đẹp trai, có tài" và... có vợ cả!

4. Hôm nay tôi lại online lang thang....

by one, Saturday, 11 August 2007 07:09 [ Read all ]
Sấu phẩm
Sấu phẩm tháng 2 - 2007

Tìm trong nỗi nhớ

Toe


Truyện kể về một mối tình, mối duyên nợ giữa hai anh chị du học sinh ở Liên Xô cũ. Cũng loay hoay một hồi 2 người mới tìm đến nhau, tình yêu lãng mạn, lý tưởng của một cô sinh viên cao học tâm lý và một anh chàng kiến trúc sư vẽ đẹp. Cơ mà cuộc đời trái ngang cứ đưa đời con người ta trôi dạt, chả biết đằng nào mà tính. 12 năm sau, họ gặp lại nhau ở Berlin, khi cô đã là mẹ của 3 nhóc kháu khỉnh, định cư ở Pháp, còn anh đã quay về lập nghiệp, lập gia đình ở Việt Nam. Rồi theo lời hẹn, cô trở về Hà Nội lần đầu tiên sau nhiều năm, gặp lại anh, để mãi cuối cùng cô mới khóc...

Cốt truyện cổ điển, lời văn nhẹ nhàng, diễn biến không có gì là căng thẳng, không có chi tiết nào thị trường và câu khách. Có chăng chỉ là ở cách tác giả chuyển đi chuyển lại người kể chuyện giữa tác giả và nhân vật chính, đan ghép giữa hiện tại và hồi ức, giữa những tên tuổi rõ ràng với những tên chỉ viết tắt chữ cái đầu, giữa những số phận và duyên nợ...

Biết đến Lê Ngọc Mai từ "Trên Đỉnh Dốc" mí cả dịch giả cho "Và nếu như chuyện này là có thật," chả hiểu sao em cứ thích cách hành văn giản dị và những câu chuyện mộc mạc của chị. Truyện về đời dân du học, tuy từ thế hệ trước, ở một vùng đất khác, nhưng mà thấy gần thế, cứ như chị rút ruột, rút lòng mình ra mà viết. Thế là em đọc "Tìm trong nỗi nhớ," thế là em lại đắm chìm, tưởng tượng ra nhiều mối tình như thế của bạn bè em. Và đoạn cuối, chỉ một nửa trang hội thoại giữa 2 nhân vật chính ở sân bay, em đã khóc...

Dạo này đời xô đẩy, bận rộn nhiều, cứ tìm đến văn giản dị như của chị Mai là em sướng, em sướng lắm. Giản dị thế xong đổi tông đọc lại sang Nhật ký tình yêu TIO (bản giấy in) của văn sĩ nhà mình, trong sáng quá, hồn nhiên quá, em lại khóc... Èo!

by one, Sunday, 15 July 2007 11:08 [ Read all ]
Copyright 2004-2007 by Traicasau.com

Your Ad Here


MKPortal M 09 2003-2005 - All Rights Reserved